Một tấm bản đồ
Bảy buổi hẹn, bảy báu vật, gom lại thành Bản Đồ Cuộc Đời mang tên Anh Chị.
Bảy buổi hẹn để vẽ xong Bản Đồ Cuộc Đời của riêng Anh Chị, và một cuốn nhật ký mỗi ngày để sống theo tấm bản đồ đó.
Học trên điện thoại. Mỗi ngày mười lăm phút.
"Anh Chị lo được cho cả nhà. Chỉ có một người chưa ai ngồi xuống nghe: chính Anh Chị."
Lịch trong điện thoại kín từ sáng đến tối. Con cái đã lớn, công việc đã ổn, tiền không còn là chuyện phải nghĩ mỗi đêm.
Vậy mà có những buổi chiều ngồi một mình, trong lòng trống trải một khoảng không gọi tên được.
Anh Chị đã từng quyết tâm thay đổi. Dậy sớm được vài hôm, đọc sách được vài trang, rồi đâu lại vào đấy. Không phải vì Anh Chị yếu đuối. Là vì Anh Chị đang sửa ở phần ngọn, còn cái gốc thì chưa ai chạm tới.
Và có một câu Anh Chị hay nói với mình, nói nhẹ thôi nhưng nói nhiều lần:
"Thôi, đời mình vậy là xong rồi."
Phúc viết khoá này để nói với Anh Chị một điều: chưa xong đâu.
Đây là bảy buổi hẹn với chính mình, mỗi buổi Anh Chị mang về một báu vật. Bảy báu vật ghép lại thành Bản Đồ Cuộc Đời của riêng Anh Chị: in ra được, treo lên được, đưa cho con xem được.
Sau bảy buổi, Anh Chị bước vào cuốn nhật ký mỗi ngày. Bảy bước nhỏ, mở dần theo sức, để tấm bản đồ kia không nằm yên trên giấy mà đi vào từng buổi sáng.
Nền của khoá là cuốn nhật ký "Chồi Bình Yên" Phúc đã dùng suốt nhiều năm, cùng những công cụ mà người huấn luyện cuộc đời hàng đầu thế giới vẫn dùng. Chỉ khác một điều: ở đây, mọi thứ được nói bằng tiếng Việt đời thường, làm được ngay trong ngày.
Bảy buổi hẹn, bảy báu vật, gom lại thành Bản Đồ Cuộc Đời mang tên Anh Chị.
Bảy bước mỗi sáng, mở dần theo sức, để bản đồ đi vào đời sống thường ngày.
Mỗi buổi đọng lại một cách sống an vui, làm được ngay hôm đó, không cần đợi ai.
Mỗi buổi gỡ một nút thắt và trao một công cụ dùng được ngay. Không lý thuyết cao siêu, không thuật ngữ rối rắm.
Bánh xe tám mảnh soi trọn cuộc đời Anh Chị hôm nay. Không chấm điểm ai. Chỉ để thấy mảnh nào đang tối, mảnh nào đang sáng.
Báu vật: Bánh xe của mình. Lối sống mang về: mỗi ngày tưới một chút cho mảnh đang khô, và biết ơn những mảnh đang xanh.
Ba giá trị sống và câu trả lời cho "Tôi là ai", không phải bằng một cái vai. Kèm bài "Người tôi ngưỡng mộ", nơi Anh Chị nhận ra điều mình ngưỡng mộ ở người khác vốn là hạt giống sẵn có trong mình.
Báu vật: Ba giá trị và biểu tượng "Tôi là..."
Sứ mệnh viết theo công thức ba phần: làm gì, cho ai, để họ được gì. Bấm chọn là điền, không phải ngồi vắt óc. Kèm bài "Những người tôi mang ơn và nguyện trả ơn".
Báu vật: Tuyên ngôn sứ mệnh.
Hai mươi bốn thế mạnh và bản đồ đam mê. Nơi điều Anh Chị yêu thích gặp điều Anh Chị làm giỏi. Không dán nhãn, không chấm điểm.
Báu vật: Bản đồ đam mê và thế mạnh.
Chu kỳ năng lượng, để việc quan trọng rơi đúng lúc Anh Chị mạnh nhất. Riêng buổi này, chỉ cần nhập ngày sinh, app đọc ra Số chủ đạo, Năm cá nhân và Nguồn năng lượng còn thiếu của Anh Chị. Một góc nhìn để soi mình, không phải để phán.
Báu vật: Lịch sống thuận nhịp.
Bức tranh ba năm, hai mươi điều cho năm nay, trăm điều muốn làm trong đời. Có sẵn ngân hàng mục tiêu để Anh Chị chọn, và bước nhỏ đầu tiên làm ngay tuần này.
Báu vật: Bản đồ mục tiêu.
Bản Khế Ước, lời giao ước của Anh Chị với con người mình chọn trở thành. Một nút bấm, app tự gom báu vật sáu buổi trước đúc thành khế ước riêng.
Báu vật: Bộ câu thần chú đọc mỗi sáng.
Nghe ▸ Thực hành ▸ Lật một niềm tin ▸ Hình dung một phút ▸ Chia sẻ.
Nhịp "Lật" là chỗ Phúc thương nhất. Bảy buổi là bảy niềm tin cũ được đặt xuống:
Mọi thứ nằm gọn trong một app trên điện thoại. Bấm là chạy, không cần rành công nghệ.
Bấm một nút, app vẽ thành tấm poster: biểu tượng và câu "Tôi là...", sứ mệnh, ba giá trị, bánh xe cuộc đời, thế mạnh, nhịp năng lượng, những người mang ơn, bức tranh ba năm, bản khế ước. Tải về, in ra, treo ở bàn làm việc. Rồi con Anh Chị sẽ hỏi: "Cái này của mẹ à?"
Ba ngày đầu chỉ làm hai bước nhẹ nhàng. Vào nhịp rồi mới mở dần đến đủ bảy. Không dội cả chương trình một lượt rồi bỏ ngang.
Bốn đến năm phút trước khi bắt đầu ngày mới. Hai mươi mốt ngày xoay qua ba tuần chủ đề: Biết ơn và tỉnh thức, Buông bỏ và chữa lành, Sứ mệnh và hành động.
Một việc nhỏ làm được liền, ngay hôm đó: một lời biết ơn, một cuộc gọi cho người mình nợ một câu xin lỗi, một việc tử tế không ai biết.
Hạt nảy mầm, mầm thành cây, cây ra hoa theo số ngày Anh Chị giữ được. Tám huy hiệu sáng dần. Bốn cột mốc ăn mừng: ngày thứ bảy, hai mươi mốt, sáu mươi sáu, chín mươi.
Mỗi bài được gửi qua Zalo. Ban Đồng Hành VFC theo sát, nhắc bài, kéo Anh Chị dậy mỗi khi chững lại. Không để Anh Chị học một mình giữa màn hình lạnh lẽo.
Sáu giờ sáng, Anh Chị mở mắt trước chuông báo thức. Ngồi dậy, đọc lại bản khế ước của mình, tay đặt lên ngực, mỉm cười.
Không phải vì hôm nay có tin vui gì. Chỉ là trong người có một ngọn lửa đã cháy đều được chín mươi buổi sáng.
Trên tường, tấm Bản Đồ Cuộc Đời có tên Anh Chị. Trong máy, khu vườn đã ra hoa.
Và câu nói cũ, cái câu "đời mình xong rồi", Anh Chị không còn nhớ mình đã từng nói nó bao giờ.
"Phúc không phải người hoàn hảo. Nhưng khi có đứa con đầu tiên, Phúc khao khát cho con một cuộc sống bình an. Rồi Phúc hiểu ra: muốn vậy, phải bắt đầu từ chính mình. Cha mẹ là đất, con là cây."
Những điều học viên hay băn khoăn. Còn thắc mắc khác, nhắn Zalo VFC 0355 774 678 nhé.
Buổi hẹn khoảng hai mươi phút. Nhật ký mỗi sáng, ba ngày đầu chỉ năm phút, rồi mở dần khi Anh Chị đã vào nhịp.
App mở trên điện thoại, bấm là chạy. Mỗi bước đều có ô "Cách làm" và ví dụ sẵn để Anh Chị chọn, không cần hỏi ai.
Chính vì vậy mà khoá này có phần nhật ký. Bảy buổi chỉ là mở đường. Chín mươi ngày sau mới là chỗ cuộc đời đổi.
Mọi bước đều làm sẵn để Anh Chị chọn: giá trị có sẵn, thế mạnh có sẵn, mục tiêu có sẵn, khế ước app tự ghép từ những gì Anh Chị đã làm. Anh Chị chỉ cần thành thật với chính mình.
Không. Nhật ký chờ Anh Chị. Quay lại là đi tiếp, và Ban Đồng Hành sẽ nhắn nhắc khi thấy Anh Chị vắng.
Anh Chị đã dời cuộc hẹn này nhiều năm rồi. Dời thêm một tháng nữa cũng chẳng ai trách. Chỉ có một người vẫn ngồi đó chờ, và người đó là Anh Chị của năm năm sau.
Zalo VFC: 0355 774 678 · Học trên điện thoại · Ban Đồng Hành nhắc bài mỗi ngày